mardi 29 novembre 2016

Nhà Thơ Trạch Gầm Ra Mắt Tập “Nhốt Vòng Nhớ Thương”

https://vietbao.com/images/file/i-YptygY1AgBAB8U/nhot-vong-thuong-nho-tho-trach-gam.jpgWestminster (Bình Sa) -- Hội cựu Tù Nhân Tân Lập Vĩnh Phú (K4), Nhóm thân hữu Phú Nhuận mời đồng hương và thân hữu tham dự buổi ra mắt tác phẩm “Nhốt Vòng Nhớ Thương” của nhà thơ Trạch Gầm sẽ được tổ chức vào lúc 11 giờ trưa Thứ Bảy ngày 3 tháng 12 năm 2016, tại Hội trường Thư Viện Việt Nam số 10872 Westminster Ave., Suite 214-215, Thành phố Garden Grove, CA 92843.

Buổi ra mắt có phần trình diễn văn nghệ do các nghệ sĩ thân hữu phụ trách, có phần ẩm thực do Ban tổ chức khoản đãi.

Mọi chi tiết liên lạc Ban tổ chức: Nguyễn Hồng Thái (Hội Trưởng K4) (714) 613-3666, Nguyễn Chí Thăng (Phú Nhuận) (714) 345-0773, Nguyễn Trọng Minh (Phú Nhuận) (714) 781-9287, tác giả Trạch Gầm (714) 224-8406.

Trạch Gầm tên thật là Nguyễn Đức Trạch, sinh quán tại Quảng Ngãi năm 1942, cựu Sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, xuất thân khóa 21 Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. Là một lính chiến, anh đã lê chân trên khắp các chiến trường Miền Đông Nam Bộ, qua những địa danh nổi tiếng như Chiến Khu D, Chiến Khu Dương Minh Châu, Phước Bình Thành, Đồng Xoài, Phức Long, An Lộc... “Nhốt Vòng Nhớ Thương” là một tuyển tập Thơ, Văn mà anh đã ghi lại những kỷ niệm một thời vào sanh ra tử.

samedi 19 novembre 2016

Trump làm điều không tưởng ! - Liz Crokin

https://tienggoicongdan.files.wordpress.com/2016/11/liz-crokin.gif?w=247&h=228Sinh ra trong một gia đình giầu có và nề nếp, lại được đào tạo từ trường Thiếu sinh quân, nên ngay từ nhỏ, ông Donald Trump đã sống ngang tàng, khí phách và có lòng từ thiện, sẵn sàng giúp người khốn khổ.

mercredi 16 novembre 2016

Bầu cử của Mỹ qua tư duy một người trẻ trong nước

Leo. Ảnh: internet“Nếu mọi người đều nghĩ: một ai đó sẽ làm điều gì đó. Cuối cùng… sẽ chẳng có ai làm!” Bàn loạn cùng Leo”
Trần Phong Vũ
15-11-2016
Leo với nét cười còn rất trẻ – trẻ hơn tuổi của anh bạn năm nay đã 34 – có bàn tay trái mang khuyết tật bẩm sinh. Ảnh: internet

mardi 15 novembre 2016

Người Lính Già Chỉ Mờ Đi - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

http://diendangiaodan.us/cacngaylehoi/VietnamMemorialWall_2.jpg1
Trong ánh sáng dìu dịu của ngọn đèn chong nhỏ, tôi thấy Ba tôi ngồi như một cái bóng mờ. Tôi rón rén đến gần. Ba nhìn lui. Tôi hỏi nhỏ:
“Sao Ba không mở đèn sáng lên hở Ba?”
“Ba xong rồi.”
Tôi đặt tách trà gừng lên bàn, liếc nhìn màn hình computer. Chỉ có tấm ảnh gia đình, Ba thường cho nó “hiện lên” sau khi đã làm xong việc. Tôi hơi mỉm cười, mừng vì Ba có thể nghỉ ngơi sớm.
Tôi kéo một chiếc ghế lại để ngồi gần Ba.

dimanche 13 novembre 2016

Theo dõi kết quả cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ.- Đỗ Văn Phúc

http://daiphatthanhvietnam.com/wp-content/uploads/2016/11/1.jpgCho đến 11 tối ngày thứ Ba, 8 tháng 11, kết quả vẫn lơ lững với 254 phiếu Đại cử tri cho Trump và 209 cho Clinton trong khi còn khoảng 7, 8 Tiểu Bang chưa kết thúc việc kiểm phiếu. Trong các Tiểu Bang đó, chỉ có Michigan là có số đại cử tri cao nhất là 16; các Tiểu Bang khác chỉ có 3 đến 5 phiếu. Theo sự lượng đoán vào lúc đó, Clinton phải thắng hết tại các Tiểu Bang còn lại thì mới thắng cuộc bầu cử. Nhưng chúng tôi điểm qua các Tiểu Bang đó, thấy gần như Trump dẫn đầu gần hết.
Đến 11 giờ 30 đêm, thì Trump đã đạt số phiếu 274, coi như kết quả hiển nhiên cho dù còn 5, 7 Tiểu Bang chưa báo cáo chung cuộc. Đến tối thứ 4, tức 24 giờ sau khi cuộc bỏ phiếu kết thúc, kết quả là Trump 279, Clinton 228, vì còn đến 30 phiếu Đại Cử Tri chưa được xác nhận (Michigan 16, Arizona 11, New Hampshire 4). Hôm nay, kết quả mới nhất là 290 cho Trump, 232 cho Clinton (chưa tính Michigan 16 phiếu). Nếu tính theo phiếu bầu cá nhân thì Trump có 59,769,814 so với 60,084,714 của Clinton. Trump đã thắng tại các Tiểu Bang Dân Chủ mà người ta kỳ vọng là sẽ bỏ phiếu cho Clinton như Wisconsin, Michigan, Iowa và Pennsylvania.

Những lời trăn trối của TT Diệm gửi cho nước Mỹ trước khi từ chối được tị nạn chính trị tại Tòa Đại sứ HK - Hiên ngang chờ đón cái chết vì nước vì dân

http://chinhdanhhoavietnam.com/images/file/NdLmu0vh0ggBAK5W/w400/tt-ngo-dinh-diem.jpgMaggie Higgins đã dành cả một chương 9 trong cuốn Our Nightmare of Vietnam để viết về TT Diệm. Theo Higgins Ngô Đình Diệm là một vị quan lạị bị ngộ nhận quá nhiều. Khi cụ Diệm bị HCM bắt tại Tuyên Quang, lúc đó cụ Diệm đang đói và rất đau khổ. HCM đã nói với cụ,” Tôi đã sẵn sàng dành cho ông một chức vị cao trong chính quyền. Tôi mong ông đến sống cùng tôi và ở trong dinh Toàn Quyền.”

Cụ Diệm nói thẳng vào mât HCM, “ ông và tôi hoàn toàn khác nhau về tương lai của nước VN”. Rồi cụ Diệm nói thêm, “ông có bảo đảm là ông không áp đặt chế độ độc tài vô sản trên đất nước này không ? Tôi đã chứng kiến người CS của ông khi cai trị tỉnh Phan Rang và Phan Thiết…họ đã hành xử như những tội phạm…làm thế nào để tôi tin được ông ? Bàn tay của nhũng người CS của ông đẫm máu những người Quốc Gia lương thiện…ông đã giết anh tôi là tỉnh trưởng Quãng Ngãi.”  HCM chống chế: “tôi chẳng hề biết về việc anh của ông…đất nước đang hỗn loạn,ông đang buồn bực…hãy ở lại đây với tôi…Chúng ta phải sát cánh bên nhau làm việc để chống thực dân Pháp”

samedi 5 novembre 2016

Nhìn lại Việt Nam Cộng hòa từ Đại học Berkeley - Bùi Văn Phú

https://vietbao.com/images/file/zi6RH_AE1AgBAMIn/w601/buivanphu-h06-nhacavannguyenmarshall.jpgSáu mươi năm trước, vào ngày 26/10/1956 ở miền Nam Việt Nam, từ Vĩ tuyến 17 đến Mũi Cà Mau, một bản Hiến pháp được ban hành để khai sinh ra một quốc gia mới là Việt Nam Cộng hòa (VNCH).

Từ tiến trình thành lập, sau khi người Pháp rút ra khỏi Đông Dương qua Hiệp định Geneve 1954, đất nước này đã trải qua nhiều biến động chính trị, chịu đựng chiến tranh nhưng cũng có nhiều nỗ lực xây dựng trong hai thập niên, cho đến ngày 30/4/1975 thì bị xóa tên, khi xe tăng và bộ đội cộng sản từ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tiến vào Thủ đô Sài Gòn và lãnh đạo cuối cùng của VNCH ra lệnh buông súng đầu hàng.

mercredi 2 novembre 2016

Trở về, đi tới - Tuấn Khanh

https://1.bp.blogspot.com/-OwFJdLmIyOM/WBbfs44o25I/AAAAAAAANWU/1jUzuQjoRVg7k7bo9QQug_TD--cjyxUbACLcB/s400/Kh%25C3%25A1ch%2BTQ.jpgTrong một chuyến đi quốc nội, vô tình đoàn người đang xếp hàng lấy vé ra máy bay bỗng xuất hiện vài người khách Trung Quốc. Đó là những người khách hết sức ung dung. Họ ăn nói lớn tiếng, cười to và tự nhiên, không khác gì dân bản xứ. Hàng dài người Việt đang xếp hàng im lặng nhìn. Mỗi người một suy nghĩ.
Bất chợt 2 người khách Việt nói với nhau “Không biết mình qua Trung Quốc có tự nhiên được vậy không?”. Lời tán gẫu nhỏ, nhưng lại đủ cho vài người chung quanh nghe. Đột nhiên ai nấy đều cười. Những nụ cười khôn cùng ý nghĩa. “Thì tụi nó qua đây, tự nhiên như nước nó rồi còn gì”, một người khác nói bâng quơ, nhưng như muốn tất cả những người Việt còn lại cùng nghe. Trên mỗi gương mặt Việt lại có một nụ cười. Cũng thật khó tả.