mercredi 4 août 2021

Nhất Tuấn, Muôn Thuở “Truyện Chúng Mình”

Tình như tóc rối, xin đừng gỡ ra 
(“Tóc rối”, thơ Nhất Tuấn) 
Ngày ấy tuổi học trò 
sân trường đầy phượng đỏ… 
Câu thơ Nhất Tuấn và mầu phượng thắm sân trường luôn gợi lại trong mỗi chúng ta nỗi tiếc nhớ xa xôi về những tháng năm tươi đẹp nhất của một đời người. 
Mầu hoa phượng trong thơ Nhất Tuấn còn gọi là mầu hoa học trò, mầu hoa thắm tươi và đẹp như mối tình đầu vụng dại của những cô cậu học trò. 

SAIGON ƠI! HÃY CỐ GẮNG VƯỢT QUA KHỔ NẠN...

CÒN AI THƯƠNG DÂN TÔI? 
 Còn ai thương dân tôi, đang đau khổ một trời
Đang cúi đầu im tiếng, ngậm buồn mà nghe giọt nước mắt rơi xuống đời 
Còn ai thương dân tôi, sau cuộc chiến rã-rời 
Sau trăm nghìn mất-mát, vết thương sao vẫn còn rỉ máu tươi chưa thôi

dimanche 1 août 2021

THƠ CỔ TRONG NHẠC NGUYỄN VĂN ĐÔNG

THƠ CỔ TRONG NHẠC NGUYỄN VĂN ĐÔNG

Sau khi thưởng thức xong chương trình nhạc Nguyễn Văn Đông, điều sâu sắc nhất tôi cảm nhận được ở người nhạc sĩ này là sự tài hoa. Nét nhạc của ông đã sáng tạo mà lời nhạc lại càng trau chuốt. Chúng ta đều biết rằng các nhạc sĩ miền Nam trước 1975 thường đặt lời nhạc rất nên thơ, dù bình dị nhưng sang trọng. 

Nhớ vị cà phê một thời Sài Gòn xưa - Lương Thái Sỹ – An Dân

Bạn đã uống cà phê nhiều, bạn biết muốn pha một ly cà phê tuyệt vời đâu có khó. Cà phê loãng nước nhưng đậm mùi thơm, cà phê mít đặc quánh mà vô vị, hãy chọn một tỷ lệ pha trộn thích hợp là đã đi được 70% đoạn đường rồi. 
Muốn kẹo thêm nữa hả? Muốn hưởng cái cảm giác chát chát, tê tê đầu lưỡi phải không? Dễ mà, thêm vào chút xác cau khô là xong ngay. Bạn muốn có vị rhum, thì rhum; bạn thích cái béo béo, thơm thơm của bơ, cứ bỏ chút bretain vào. 

“Văn hóa không tên” tạo nên linh hồn của Sài Gòn xưa - Văn Quang

Buổi sáng thứ sáu tuần vừa qua, tôi được một ông bạn điện thoại đến rủ ra Givral uống cà phê. Tôi rất ngạc nhiên vì từ mấy năm nay Givral nằm trong thương xá Eden đã bị đập phá tan tành để… làm một cái gì đó ở Sài Gòn này, chắc cũng “vĩ đại” như tòa nhà Vincom chiếm trọn khu vườn hoa trước mặt. 

Báo chí trên đường phố Sài Gòn trước 1975 - Viên Linh

Mấy ngày qua trong một quán ăn ở Little Saigon tôi có dịp gặp vài người bạn từ Việt Nam qua, trong khi trò chuyện, một câu hỏi được nêu lên: Tại Sài Gòn hiện nay có bao nhiêu tờ tạp chí văn chương? 
 Bàn ăn có đâu năm sáu người, hầu như tất cả đều lắc đầu, và nhìn nhau lắc đầu. Những người có mặt không ai dưới 50 tuổi, nghĩa là khi biến cố Tháng Tư, 1975, xảy ra, họ đều đã biết đọc, biết viết, sách hay báo. 

Sài Gòn xưa: Chuyện thành ngữ “Bỏ qua đi Tám!” - Nguyễn Thị Hậu

Người Sài Gòn xưa có cách xưng hô thứ bậc thú vị: công chức, người có học là thầy Hai, người Hoa buôn bán là chú Ba, đại ca giang hồ là anh Tư, lưu manh là anh Năm… người lao động nghèo xếp thứ Tám. Sao lại xưng hô vậy? 
Chiều muộn hôm qua có cậu bạn đi công việc ghé ngang nhà rủ làm ly cà phê tán dóc. Nói chuyện lan man một hồi, tự nhiên anh chàng kể công ty em có ông già gác cửa rất hay nói câu “bỏ qua đi Tám”…