Affichage des articles dont le libellé est Chuyện đọc. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Chuyện đọc. Afficher tous les articles

mercredi 18 janvier 2023

Đón Mùa Xuân Vào Nhà - Nguyễn Thị Thanh Dương

Hôm nay chợ búa Việt Nam đông vui nhộn nhịp hẳn lên vì người ta mua sắm cho ngày mai 23 tháng 12 âm lịch cúng đưa ông táo về trời.
Cuộc sống xứ người bận rộn đủ thứ nhưng hầu như những người Việt Nam đã từng sinh ra lớn lên ở Việt Nam dù xa quê bao nhiêu năm vẫn không thể nào quên được những ngày lễ tết truyền thống dân tộc này.
Chị Bông đã mua xong phần trái cây đang đứng ở quầy kẹo mứt chọn mấy gói kẹo thèo lèo, chị nôn nao nhớ đến thời còn ở quê nhà, ngày cúng đưa ông táo long trọng lắm, người ta cúng đủ kiểu đủ thứ nào kẹo mứt trái cây, nào giấy tiền vàng bạc hình cò bay ngựa bay, nào cá chép phóng sinh, nào xôi gà, canh măng, canh miến?Trước là cúng ông Táo sau là gia đình cùng ăn uống vui vẻ trong những ngày sắp Tết.

vendredi 2 décembre 2022

Chiếc Lá Tình Muà Thu - Nguyễn Thị Thanh Dương

http://vnthuquan.net/audio/dv_3/image/poster/chiec_la_tinh_mua_thu.jpgMùa Thu có hàng triệu lá vàng, lá đỏ,Nhưng em chỉ thương một chiếc lá của anh,Anh đã trao em lần tình cờ gặp gỡ,Em sẽ giữ hoài làm kỷ niệm trăm năm. 

Tôi thức dậy, trời đã sáng từ lâu. Ðêm, trước khi ngủ, tôi thích cuốn blind lên khung cửa, vì phòng ngủ trên lầu, để khi thức dậy tôi có thể nhìn ra thấy núi và mây xa xa.
 

vendredi 26 août 2022

CHỜ MONG TỜ ĐIỆN TÍN - Nguyễn Thị Thanh Dương

http://img.giaoduc.net.vn/Uploaded/hoanglam/2012_04_27/sai-gon-sau-1975-giaoduc.net%20(10)_copy.jpg Sau 1975 những người còn ở lại miền Nam Việt Nam không biết những ai đã nghĩ ra và những ai đã là người đầu tiên ra khơi vượt biển đi tìm tự do? để cho dòng người đi sau tiếp nối không bao giờ ngừng nghỉ nếu các trại tị nạn không đóng cửa chấm dứt chương trình cưu mang những người vượt biển.

Ai cũng mơ ước, cũng tính đường đi tìm tự do tùy theo hoàn cảnh khả năng tài chính của mình. Bao nhiêu người đã may mắn đến bến bờ và cũng bao nhiêu người bất hạnh bỏ xác ngoài biển khơi…

jeudi 25 août 2022

Ánh Sao Xa - Nguyên Hương

Hồi đó ông là anh chàng ba gác đậu xe ở góc đường. Đêm, các cô ngồi rải quanh ba cái bàn hột vịt lộn chập chờn ngọn đèn dầu tí xíu. Người không biết tưởng đó là khách ăn cái trứng trước giờ ngủ. Người biết thì ngồi xuống bên cạnh, lời rủ rê thì thầm trong tiếng đập trứng lách tách. Rồi dắt nhau đi. 
Ông chú ý đến Cúc vì ông bị gán ghép với cô trong một tối mà cả ba gác lẫn hột vịt lộn đều ế ẩm, cả các cô cũng vậy. Chẳng biết làm gì ngoài ngáp vặt và than thở cuộc sống ngày càng khó khăn, chợt bà Năm Mập xòe tay đếm quanh: - Năm đứa mày, năm thằng ba gác, vậy là thành năm cặp rồi. Chờ ai chi nữa cho mất công.

samedi 11 décembre 2021

Chiếc Lá Tình Muà Thu - Nguyễn Thị Thanh Dương

http://vnthuquan.net/audio/dv_3/image/poster/chiec_la_tinh_mua_thu.jpgMùa Thu có hàng triệu lá vàng, lá đỏ,Nhưng em chỉ thương một chiếc lá của anh,Anh đã trao em lần tình cờ gặp gỡ,Em sẽ giữ hoài làm kỷ niệm trăm năm. 

Tôi thức dậy, trời đã sáng từ lâu. Ðêm, trước khi ngủ, tôi thích cuốn blind lên khung cửa, vì phòng ngủ trên lầu, để khi thức dậy tôi có thể nhìn ra thấy núi và mây xa xa.

mercredi 18 août 2021

Hạt bụi nào trong mắt - Trần Quang Thiệu

http://gocnhosantruong.com/media/k2/items/cache/9f3dcf4ce584f4d829ed142041e43d1b_L.jpgChiều thứ hai, đi làm về, Bill nhận được lá thư của gia đình từ Việt Nam. Vừa bóc thư, Bill vừa lầm bầm:
– Không biết kỳ này ông già lại ca bản gì nữa đây.
Những hàng chữ viết nắn nót trên tờ giấy mỏng như đập vào mắt Bill:
Bân con,
Bố suy nghĩ mãi rồi mới viết lá thư này trong lúc buồn buồn nhớ tới các con. Bố đặt tên con là ‘Bân’, chữ ‘Bân’ (斌) có nghĩa là ‘lịch thiệp’ và có chữ ‘Văn’ đứng cạnh vì bố hằng mong mai sau lớn lên, con sẽ theo con đường văn chương, làm rạng danh dòng họ Nguyễn Hữu, một giấc mơ mà bố ôm ấp, nhưng biết đời mình không thể đạt thành.

mardi 11 août 2020

Buổi Chiều Trong Thành-Phố


Afficher l’image sourceTôi cười nhìn xuống dòng sông.
Người bạn tu hành của tôi nhìn về chân trời phía Tây đỏ ối ánh mặt trời chiều. Nói. Giọng nói nhẹ tênh trong hơi thở: ông đừng bỏ đi đâu nữa. Tất cả rồi cũng là không. Ông ạ.

Tôi nhìn người bạn tu hành. Vái một vái xuống chùa như một lần thăm. Vâng. Tất cả rồi cũng là không. Qua khỏi động cát, nhìn lại, chùa trên cao. Và, sau lưng tôi, vẫn còn nghe thấy hương thơm của hoa sứ và tiếng chuông chùa ngân./.

mercredi 7 mars 2018

Tealan Minh Tuyết – Con Đường Đã Chọn

http://media.blogradio.vn//Upload/CMS/Nam_2015/Thang_5/Ngay_19/Images/phan-dinh-phung.jpgKể lại chuyện tình của hai nhân vật trong truyện đã được đổi tên. Nếu có sự trùng hợp nào là ngoài ý muốn của người viết.
***** Thanh Như:
Tôi vốn sinh ra ở miền Tây, lớn lên ở Sài Gòn nhưng Đà Lạt đối với tôi không xa lạ. Lúc tôi lên mười tuổi, tôi đã biết Đà Lạt vì tôi có dịp lên thăm đồn điền của dì tôi, cũng không xa nơi này lắm. Dượng tôi cứ mỗi cuối tuần từ Sài Gòn lái xe lên đây thường đem tôi theo làm bạn đường. Tôi là một đứa trẻ khỏe mạnh và mập mạp, da dẻ lúc nào cũng hồng hào, nên luôn cảm thấy rất dễ chịu trong không khí mát lạnh của Đà Lạt vào mùa hè. Tôi hay thức dậy đòi theo dì, dượng từ tờ mờ sáng tinh sương để đi ra vườn trong khi mọi người còn an giấc điệp. Khi trời gần sáng, như mộ ngày tiếng chuông công phu của chùa Linh Sơn lại ngân vang đánh thức thế gian bắt đầu một ngày mới.

mardi 6 mars 2018

Nợ Đời Một Nửa, Còn Một Nửa Ơn Em - Phạm Tín An Ninh


https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTHta8-7UlHFziEPC3Iq0UiFlfQIEBAVYbIdjqCsOMVp7hVXGFO phạmtínanninh



(Viết cho em và những người vợ lính trung hậu)
Thời còn đi học, lang thang từ Nha Trang đến Sài Gòn, dù con nhà nghèo, học tàm tạm, và nhan sắc dưới trung bình, tôi cũng đã mang tiếng đào hoa. Cho nên có muốn kéo dài thêm cái đời học trò để được mơ mộng đủ thứ chuyện dưới biển trên trời thiên hạ cũng đâu có cho. Rồi có phải thuộc giòng hào kiệt gì đâu, tôi cũng xếp bút nghiên theo việc kiếm cung.

vendredi 26 janvier 2018

Cái Bánh Chưng Cuối Năm - Nguyễn Thị Tê Hát

Cái Bánh Chưng Cuối Năm
https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcS-rdtFn6s8M6CAswH9wSaGqQybKMrHGyeIaTm75KmTjmdTw4mW
Anh!

Cuộc đời là một đổi thay không ngừng, là một con đường dài được đan kết bằng những đêm đen, bằng những ngày tiếp nối, tiếp nối mãi cho đến tận cuối đường. Tuổi thơ, hạnh phúc, tiếng cười, nước mắt chỉ là những cụm hoa hai bên đường mà em đã đi qua. Tuổi thơ hồn nhiên trong trắng, có hoa, có bướm, có tiếng cười dòn vang trong vùng ký-ức nào đó đã là những hành trang đưa em vào đời, vào đời với những bước chân chim ngập ngừng nhưng vững chắc. 


jeudi 4 janvier 2018

Chiếc Xích Lô chở Mùa Xuân - Thanh Thương Hoàng


Chiếc xích lô chở mùa xuân 
Thanh Thương Hoàng-Chân Như & Kiều Loan trình bày 
daiphatthanhvietnam 

mercredi 22 novembre 2017

Thanksgiving: Tri Ân Người Bảo Trợ - Nguyễn Duy An

http://www-happythanksgiving.com/wp-content/uploads/2017/06/happy-thanksgiving-pictures.jpgTôi rời nông trại của người bảo trợ mấy ngày trước Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) năm 1984 vì không muốn một mình ngồi nhìn cảnh gia đình 9 người con và gần 20 đứa cháu nội ngoại của họ sum họp quây quần vào dịp lễ. Sau khi chở tôi đến trạm xe “bus” ở thành phố Pittsbugh, trước khi quay về, ông William McCarthy (người bảo trợ) đã trao cho tôi một bao thơ khá dày rồi ôm tôi vào lòng nói nhỏ:
- John... Con đi bình an. Đây là món quà nho nhỏ của anh chị em trong gia đình đóng góp để giúp con trong bước đầu. Con cứ đi, nhưng nếu có gì bất trắc, hãy trở về nghe con. Trở về bất cứ lúc nào... Mãi mãi con là đứa con thứ mười của gia đình ta.