“Hồi 54, cả trăm ngàn dân di cư mang theo đủ loại kiểu sống bó
trong luỹ tre làng đem nhét hết vô mảnh đất nhỏ xíu này, cũng gây xáo
trộn cho người ta chứ. Phong tục, tập quán, ở đất người ta mà cứ
như là ở đất mình. Nhưng người Sài Gòn chỉ hiếu kỳ một chút, khó chịu
một chút, rồi cũng xuề xoà đón nhận.Lúc đầu tụi bạn ghẹo tôi là “thằng Bắc kỳ rau muống”. Con nít đổi giọng nhanh mà, trong nhà giọng Bắc, ra ngoài giọng Nam. Thế là huề hết. Rủ nhau đi oánh lộn phe nhóm là chuyện thường. Khỏi cần biết đúng sai, mày đánh bạn tao, thì tao đánh lại, oánh lộn tưng bừng. Vài ngày sau lại rủ nhau đi xem xinê cọp. Dễ giận dễ quên.



