Affichage des articles dont le libellé est Nguyễn Mạnh An Dân. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est Nguyễn Mạnh An Dân. Afficher tous les articles

mercredi 28 février 2018

Thơ nhạc trong tù - Nguyễn Mạnh An Dân

https://baovecovang2012.files.wordpress.com/2014/12/traitucs.jpg?w=640Mắt rưng rưng lệ cờ vàng Tiếng hô xé nát ruột gan thân này “Hạ kỳ” súng bắt đều tay, Xin chào đất nước lần này nữa thôi.
(Nguyễn Tư)

Ba mươi tháng tư, ba mươi bảy năm trước, từ một doanh trại buồn thảm nào đó, người chiến sĩ, người nghệ sĩ Nguyễn Tư đã nhỏ lệ khi đứng nghiêm chào lá quốc kỳ lần cuối. Những giọt lệ buồn chắc chắn không chỉ ứa trên mắt, nghẹn trong tim của Nguyễn Tư và đồng đội của anh, mà những giọt lệ buồn thảm và bi uất đó đã ngập tràn trong lòng mỗi người Việt Nam tự do trong ngày đất nước đã ngưng tiếng súng trong một nền hòa bình rơi nước mắt. Giọt lệ buồn không chỉ ứa ra vì những buồn đau, mất mát của từng mỗi cá nhân mà nó còn tuôn tràn để tiếc thương cho cả một dân tộc và riêng cho một quân đội hào hùng nhưng bất hạnh, anh dũng mà oan khiên của chúng ta. Rồi từ những bất hạnh, những oan khiên đó, người lính, người tù miền Nam đã cắn răng lại, đã gượng đứng vững trên đôi chân của mình và trải lòng ra với chiến hữu, với đồng bào mình:

mardi 28 mars 2017

Những đoạn rời nhân Tháng Tư buồn - Nguyễn Mạnh An Dân

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgn0m1yUTG_CkdGF7r9Ri-qYkmoDsYwZanskBMpZiB_v60QsAMqRKE_YSES3ymJhoptEG64wIB4tC930pegDU5maQgdoCbfexX_LnBsHbyfImkRun-0Pmb0YvywsEYDQuo0fqmAVK1q7epv/s1600/Nguye%25CC%2582%25CC%2583n+Ngo%25CC%25A3c+Ha%25CC%25A3nh-VNCH-Danlambao.jpg...Ai biết được, về đâu, hàng hàng lớp lớp những xác thân quấn vội poncho để lại bên lề đường, dưới lùm cây, bên bờ suối, trong rừng, trên núi, giữa kinh rạch, trong bưng biền với bao cơm sấy có tấm giấy nhàu nát viết vội: Đây là binh nhì..., binh nhất..., hạ sĩ..., thiếu úy..., đại úy... nhờ quí vị hảo tâm nhắn tin về địa chỉ… như một cố gắng cuối cùng của đồng đội dành cho nhau. Ai biết được ra sao, những đơn vị, những người lính, chiến đấu đơn độc, và chết thầm lặng ở một nơi nào. Ai biết được ra sao, bây giờ, những mồ hoang bên bờ rào trại giam ở Cổng Trời, Sơn La, Vĩnh Phú, Kum Tum, La Hai, Đồng Phú... Nhiều lắm, nhiều lắm, những người lính không biết nghĩa trang, những người lính không kịp về nằm cạnh bạn bè ở quê hương cuối cùng của mình. Những người lính sống lặng lẽ và chết vô danh. Người lính. Bao năm qua, giờ này, anh ở đâu?...